SAU CHUYẾN VU QUY(họa thơ Ngô Văn Tuấn)

By




NGÔ VĂN TUẤN

Thế rồi sau chuyến vu quy ấy

Ở lại mình tôi lặng lẽ buồn

Mỗi độ thu sang hè cách biệt

Trăm ngàn nhung nhớ dậy từng khi.


Tôi cố chôn đi khối tuyệt tình

Chôn đời hoa mộng tuổi thư sinh

Cố quên đôi mắt buồn vô hạn

Và những tờ thư lệ ướt tràn.


Nhưng biết làm sao đựoc hỡi người

Chôn lòng để gượng chút vui tươi

Để quên hình bóng trong giây phút

Không thể lòng tôi vẫn nhớ nhiều.


Em đã theo ai để đi rồi

Mùa hoa phượng đỏ cũng tàn thôi

Và trường vắng vẻ cây trơ trọi

Ứa lệ không còn chiếc lá rơi.


Tôi thấy thèm nghe tiếng ve ran

Bài ca buồn nhất tiễn đưa nàng

Thèm trông những áng mây lạnh lẽo

Những xác phượng buồn lả tả rơi.


Em đã xa xăm tận cuối đèo

Từng mùa hoa mộng rủ nhau theo

Lòng tôi lặng lẽ trong nhung nhớ

Bướm hỡi đừng bay tận cuối đèo.


Tôi biết rằng em đã có chồng

Còn gì đâu nữa để mà trông

Nhưng sao tôi vẫn thương mùa phượng

Vẫn ước ta chung một ngả đường ./.



và em cũng có khác gì đâu

thổn thức nhớ mong suýt bạc đầu

những nỗi trái ngang sầu cách biệt

giật mình trở giấc mấy đêm thâu


người cố quên em mà có được?

khi tình thuở trước vốn hằng sâu

đã chẳng tròn duyên như mơ ước

trăm năm duyên mới có bạc đầu!?


em biết người ta sẽ nhớ hoài

dẫu mình xa cách lối chia hai

ông tơ bà nguyệt đành cam chịu

se mối tơ hồng lệch bến yêu


hôm đó sang ngang bước theo người..
.
em buồn nhưng cố gượng màu tươi

nhìn anh tan nát màu xác pháo

thôi nhé duyên mình hẹn kiếp sau!


mấy mùa hoa phượng nở tàn mau

bỗng thấy xót xa nhớ thuở nào

anh có còn yêu màu hoa đỏ?

của thuở học trò ta biết nhau


em đã theo người đã sang sông

thì anh ơi hãy cố nén lòng

anh về cưới vợ vui duyên mới

để em nhẹ được mối sầu vơi!

...Huongxua...

More...

trái tim rỉ máu!

By

không còn anh chẳng còn ai
trái tim em vẫn tháng ngày máu rơi
trói dòng đời đã buông lơi
chết chưa hay vẫn sống đời hồn tan
buộc mình khi mỗi đêm sang
thức tàn canh vắng máu càng rơi rơi
sầu chưa hết máu chưa vơi
thì anh ơi hỡi mãi lời yêu mang!
                               

More...

Chia...

By

anh hãy chia nỗi xót xa..... cho mắt ấy thôi nhòa
tình là vị ngọt hay chỉ là giọt đắng
lúc nhớ mông lung với cõi lòng đè nặng
anh nói nhỏ tim mình em vắng thật rồi sao!?

anh cũng chia nhiều tình vỡ đã rời nhau
cố góp nhặt yêu thương để cho vào dĩ vãng
nước mắt ngày xưa đã khô dần năm tháng
in đậm không nhòa vết rạng nứt tình ta

anh chia sẻ cho ai đây khi tình chẳng đậm đà
bao lời êm ngọt cũng chỉ là giả dối
chẳng trách than chi khi ngày xưa quá vội
cái thuở dại khờ lỡ nói để mờ phai!

More...

Kí ức!

By

kí ức ơi! sao cứ nặng nỗi lòng
sao cứ mãi in bóng hồng ngày ấy..
ngày ấy ta còn thơ ngây dại..
cứ vui đùa chạy mãi nhớ lắm thay...

em cô bé với hai chiếc bím dài..
đôi má lún làm ai không quên được..
chuyện tình yêu hay những đều nguyện ước
khi trưởng thành ta sẽ được bên nhau

rồi lớn lên em quên buổi hôm nào
cùng kẻ khác sang giàu em phụ bạc...
đau lòng anh vì ai kia phụ bạc
càng đau lòng vị lầm lạc con tim

để dòng đời cứ mãi chảy lặng im
để tình cảm im lìm như đã chết...

.....rồi giờ..:
nhớ về kí ức xa xôi
làm chi để nhớ hỡi ôi đau buồn
kí ức là cả cội nguồn
giúp ta vững bước theo luồn thời gian
cho dù ai đã ham sang
nhưng xin cầu chúc cho nàng được vui
riêng anh xin nhận ngậm ngùi
tình thật nên muốn niềm vui đến nàng
khi xưa anh dệt mộng vàng
giờ ngồi nghĩ lại thấy càng ngu ngơ
trách chi ngày tháng ngây thơ
cái thời nhỏ dại ngây thơ thôi mà
thôi đành tình đã bay xa
để ta ở lại xót xa nỗi lòng
giờ em hạnh phúc bên chồng
anh còn giữ tấm thiệp hồng em trao
nhỉn mà lòng dạ quặn đau
nực cười cái cảnh hôm nào tiễn đưa
cho anh về lại ngày xưa
thuở mà hai đứa vẫn chưa biết gì
phải chăng anh giã biệt đi..
mà em đã vội vu quy theo chồng..
có còn không một màu hồng
hay màu tím đã nhuộm trong nỗi buồn..!

More...

Hương tình đắng!

By

hương vị tình yêu ai nào đâu hiểu cả
lúc ngọt ngào rồi vội vã hoá đắng cay
thời gian qua làm tình nghĩa cũng dần phai
ai sâu đậm nên nhờ hoài bóng ấy

có phải anh làm tim em run rẫy
biết ân tình chỉ có vậy thôi sao
ước mong chi những tiếng nói ngọt ngào
mà giả dối chỉ nhận vào đau khổ

biết tình yêu em là người chịu lỗ
trao chân tình người dụ dỗ dối dang
có còn chăng chữ duyên nợ lỡ làng
có luyến tiếc chỉ muôn ngàn sầu tủi

rồi con đường một mình em lầm lủi
sống những ngày thương nhớ chẳng được vui
lối mòn nào ! anh xa vắng thật rồi
em độc bước dạ bồi hồi thờ thẩn

muốn thoát ra cái dòng đời lẩn quẩn
để thấy trời vẫn sáng - muốn ngẩn cao
muốn kiếm tìm bóng dáng một vì sao
chân nặng bước lại rơi vào ngõ vắng

More...

Giấc chiêm bao!

By



                 những đêm nằm trở giấc gặp chiêm bao
mơ giấc mộng đẹp sao tình đôi lứa
rồi ngày sau ngày sau kế nữa..
tiếp tục hành trình tìm một nửa con tim..

giấc chiêm bao ai sẽ kiếm sẽ tìm
xưa cổ tích lặng im giờ sống dậy
mơ thấy ta trở thành hoàng tử ấy
đến tìm nàng công chúa giữa rừng sâu

nhưng ai nào hiểu được bởi vì đâu
dòng định mệnh từ lâu đà sắp sẵn
chẳng kết nối chiêm bao với đời thường nên cố gắng
vẫn không thành để lệ đắng hồn ta

ngẫm nghĩ rồi chợt nhớ giấc mơ hoa
nên có vỡ nhạt nhòa đâu than trách
và nếu thế cứ xem là thử thách
giấc ngủ mới về ta xóa sạch còn đâu...

và chuyện nàng công chúa tận rừng sâu
đợi hoàng tử nên từ lâu vẫn ngủ..
phải ta chăng ?! để vượt băng rừng rú
đến bên nàng bảo.tình ngủ đi em...!

More...

Em Đi..

By

còn gì đâu nữa mà mong
sau cơn giông tố cõi lòng nát tan
em đi... để lại vô vàn
bao câu thơ bỏ giữa đàng quạnh hiu
em về nơi ấy trời chiều
ôm màu thương nhớ tim yêu mỏi mòn
em về nơi ấy có còn
vầng thơ ấp ủ sắc son đợi chờ
vô tình hay tại hững hờ
để thương để nhớ câu thơ lại sầu
em về nơi ấy là đâu
mà không mang cả nỗi sầu cùng theo?
tơ lòng anh vẫn còn đeo
thênh thang chân bước cuối đèo hoàng hôn
em đi chết lịm cõi hồn
nếu em đã khuất vùi chôn cuộc tình!

More...

Tình học trò!

By

tình học trò như cơn gió thoảng bay
anh đi em đi cho nỗi buồn ở lại
cứ tưởng rằng đôi ta là mãi mãi
chỉ phút chạnh lòng khờ dại ...phải không anh!?

cũng mấy năm rồi tình đó thoáng qua nhanh
em vẫn nhớ dẫu đã thành dĩ vãng
bó hoa hồng anh tặng ngày nào lãng mạn
đánh dấu cuộc tình em mãi cứ đeo mang

giã từ nhau một ngã rẽ bước sang
giảng đường đại học chỉ mình chàng độc bước
anh nói với em ...xin em đừng mít ướt...
em cứ khóc hoài đi không được thấy chưa...?

em nhẹ nhàng ..."ờ anh nhớ ngày xưa...
anh đã hứa khi vừa quen em đó.."
..uh nhớ rồi ân tình này anh không bỏ
cho em vào góc nhỏ của trái tim...

em giận hờn chẳng muốn nói gì thêm
một góc nhỏ...? thế anh tìm ai nữa..
anh bật cười "...nói đùa thôi anh hứa...
trái tim này một nửa chứa hình em.."

ngày tháng qua em lặng lẽ êm đềm
tuy xa cách nhưng tim luôn nồng ấm
gửi bài thơ rằng:..anh nhớ em nhiều lắm.."
hạnh phúc nào ôi mừng lắm bao đêm

rồi mỗi ngày nỗi nhớ ấy dâng thêm
em đâu biết trái tim người thay đổi
đến ngày kia anh e dè khẽ nói:
xin lỗi nàng...anh đã dối tháng ngày qua...!

mong em đừng buồn và rộng thứ tha...
thôi em đã hiểu ...anh có người ta bên cạnh
em cảm thông những tháng ngày hiu quạnh
huống chỉ giảng đường có lắm những nhành hoa

chắc hoa kia đẹp lắm lại mặn mà
nên anh sa ngã xem tình ta là cát bụi
sợ vướng chân anh nên giờ anh hất hủi
em thấy tủi hờn nhưng xin chút người vui

một thoáng buồn thôi em cảm thấy ngậm ngùi
mà cũng phải tình xưa lùi dĩ vãng
nếu chẳng ngại ngần anh ơi ta là bạn
em không trách hờn về dĩ vãng tình ta

chẳng trách người vì chuyện đã trôi qua
chắc có lẽ..tình học trò dễ xoá
phút chạnh lòng thoáng qua như làn gió
bồng bột tình đầu....ai chẳng có phải không anh!?

More...

Trở bệnh!

By

ngày mai ai cưới ai rồi
còn ai ai đó lẻ loi 1 mình
lỡ làng duyên nợ chúng mình
quen nhau ngần ấy mà tình dở dang

anh muốn làm đứa con ngoan
vâng lời của mẹ đưa nàng về dinh
nàng kia nào phải người tình
chẳng lần biết mặt mà mình chịu ưng

nghe tin em lại vui mừng
còn chúc hạnh phúc không ngừng với anh
trời ơi! lời đó chân thành
vậy mà em tưởng anh dành giỡn vui

đau lòng em quá ngậm ngùi
một lời chân thật chôn vùi ước mơ
rưng rưng lệ đã sẵn chờ
một câu nói nữa bây giờ đã rơi

mảnh hồn chết lịm người ơi
mênh mông một khoảng chơi vơi cõi lòng
anh về đi để làm chồng
cho vui lòng mẹ pháo hồng tân hôn

em giờ như đã vô hồn
mối tình đã chết em chôn cho rồi
anh với người ấy đẹp đôi
chắc mẹ anh đã chọn rồi từ lâu

vậy mà chẳng nói một câu
để giờ tình đã đậm sâu lại lìa
người ta ác độc thế kia
còn gì để nói đi dìa đi anh

yêu anh hết dạ chân thành
mà anh nhu nhược em đành bó tay!
anh về đi kẻo ngày mai
mẹ anh giận dữ bắt nài cưới thêm

yêu anh lại ghét anh thêm
buông xuôi số phận không tìm giải nguy
vậy mà yêu cái nỗi gì
yêu em mà lại chịu đi cưới người

mất rồi em mất nụ cười
giận người thì ít hận người nhiều hơn
tim em rối loạn từng cơn
khóc ròng cho thỏa giận hờn tình ta

mai này hai đứa cách xa
đừng lo em nữa lo mà vợ anh
chẳng cần an ủi dỗ dành
mà anh cũng chớ có hành xác thân

rượu chè thuốc lá chớ gần
thâu đêm suốt sáng trăm phần không nên
tình ta trắc trở lênh đênh
mẹ anh cấm cản cho nên không thành
có duyên nhưng nợ không dành
em nào oán trách ...thôi anh chớ sầu
....
hôm nay họ bỏ cau trầu
em buồn mang bệnh tình đầu nát tan
lệ tuôn em đứng bên đàng
nhìn cô dâu mới bên chàng đẹp thay!

More...

Chuyện tình chiều mưa!

By

tình yêu ơi hỡi tình yêu
mi là ai thế sao nhiều người mê
đưa em sớm tối đi về
bao lời em nói em thề ai quên?
em người con gái mang tên
một loài hoa dại lênh đênh giữa dòng
còn gì đâu nữa mà mong
em về nơi ấy pháo hồng vu quy
anh em nào muốn chia ly
mẹ cha đã định phận thì làm con
em muốn báo hiếu cho tròn
lấy chồng để mẹ không còn bận tâm
làm anh đau khổ âm thầm
phận nghèo đâu dám đỗ lầm lỗi ai
anh thì chẳng có tương lai
nên đành cam chịu tháng ngày đơn côi
mất em tôi mất em rồi
người tôi yêu dấu bỏ tôi lấy chồng
bây giờ em nhớ anh không?
nơi đây anh vẫn cầu mong em nhiều
mong hạnh phúc đến em yêu
dù anh cô lẻ quạnh hiu một mình
anh đây tống liệm cuộc tình
tình đầu anh giữ bóng hình người xưa...
gặp em cũng buổi chiều mưa
quen nhau từ thuở mới vừa cấp ba
chỉ là quen biết thôi mà...
tháng năm nhè nhẹ trôi qua để rồi...
em rằng em nói yêu tôi
làm tim bỗng chợt bồi hồi xuyến xao
nhận tình em gửi em trao
hẹn thề chẳng cách xa nhau muôn đời
giờ em đã vội quên lời
làm sao anh hết và vơi nỗi buồn
tim anh rỉ máu luôn luôn
bóng em ẩn hiện nhưng buồn làm sao
em giờ chẳng biết thế nào
có sống vui vẻ ngọt ngào hay không?
anh giờ chết cả cõi lòng
làm sao quên được bóng hồng ngày xưa
trời đang đổ những cơn mưa
mà anh cứ ngỡ lệ vừa tuôn rơi
tim anh giờ nát tơi bời
anh đây người hỡi người ơi phương nào?
chuyện tình hai đứa quen nhau
cũng chiều mưa đổ giờ vào thiên thu!

More...